0987 731 193

Bảng hiệu vẽ tay

Đó là ông Nguyễn Thế Minh (67 tuổi), một người đã gắn bó hơn nửa đời với nghề cầm cọ vẽ biển hiệu quảng cáo, nhưng người ta thường biết đến nghệ danh tài hoa Hoài Minh Phương nhiều hơn.

Bạn đang xem:

Hỏi ông đã từng muốn làm nghề khác chưa ông cười “cả đời tôi chỉ biết vẽ với làm thơ, nay không làm thơ tôi chỉ biết có vẽ”. Không biết còn ai khác ở Sài Gòn vẽ bằng tay như ông không, nhưng cái thời decal, kỹ thuật số, bảng hiệu quảng cáo phải to to, chớp chớp chứ không uốn lượn đậm mùi “sến súa” như ông.
Nằm sâu trong đường An Dương Vương (quận Bình Tân), giữa những biển quảng cáo dán decal, treo đèn led, có một biển hiệu được vẽ bằng tay tỉ mỉ. Đó là cửa tiệm của ông Hoài Minh Phương.
Căn tiệm rộng không đến 30m vuông, với đầy những cọ vẽ, màu vẽ đậm màu “cổ điển” và một biển hiệu còn vẽ dang dỡ. Đây vừa là nhà, vừa là nơi lưu giữ niềm đam mê hội họa của ông Phương.
Theo ông thì “người yêu thơ, thường thì sẽ mê vẽ”, và ông là một minh chứng, ông mê thơ từ bé, sáng tác thơ trong một khoảng thời gian dài, sau ngày đất nước thống nhất, khi cần một cái nghề kiếm sống ông lại bén duyên với nghề cầm cọ.

Xem thêm:

“Hoài Minh Phương” là bút danh khi ông còn sáng tác thơ. Ông kể: “Lúc mới ra lập cửa tiệm này, hầu hết người ta chỉ biết bút danh khi tôi làm thơ thôi, cũng để nhớ một thời còn được gọi là nhà thơ”.

*

*

Ông sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, gắn bó và cùng trải qua bao đổi thay, nhưng với ông Sài Gòn luôn là những gì cổ kính nhất, hấp dẫn nhất. Những nét vẽ của ông luôn theo lối “cổ”, theo ông thì đó không những là hình vẽ, là chữ vẽ mà còn là một góc hồn của Sài Gòn.
“Tôi yêu nghề này một phần là vì nó được tự do sáng tạo”, mà những bức “sáng tạo” của ông “nếu là cảnh thì lại đượm buồn còn nếu là chữ thì theo lối thư họa”, có thể vì thế mà tiệm của ông lại… kén khách.

*

Nhìn cách ông nâng niu từng nét vẽ tựa như người ta âu yếm đứa con của mình. Gắn bó với nghề vẽ biển hiệu từ sau những năm đất nước thống nhất, ông luôn lấy niềm vui của khách hàng làm niềm vui của mình.

Xem thêm:

Ông tâm sự: “Thấy người ta nhìn bức vẽ của mình mà cười thì mình cũng vui lây chứ người ta mà nhăn mặt thì mình cũng khó chịu trong lòng”.

Sở dĩ như thế không phải vì tự phụ hay tự tin thái quá mà là tất cả tình yêu, tâm huyết với nghề ông luôn đặt trọn vào từng bức vẽ.

Chuyên mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *